Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Bất ổn Trung Đông và nhược điểm của Trung Quốc


Bất ổn Trung Đông và nhược điểm của Trung Quốc


 Nhược điểm chiến lược của Trung Quốc là phụ thuộc quá nhiều vào tài nguyên vào dầu mỏ Trung Đông.

Tình hình chính trị Trung Đông tiếp tục bất ổn được coi là một vấn đề nhức nhối cho các nước phương Tây, đặc biệt là Mỹ. Nhiều năm qua, Mỹ đã phối hợp với các nước thuộc thế giới Ả-Rập để ngăn chặn Iran, bảo vệ Israel. Tuy nhiên, những cuộc nổi dậy ở Tunisia và Ai Cập đã đảo lộn tất cả.
Sự bất ổn ở Trung Đông cũng bộc lộ rõ sự phụ thuộc lớn của Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, Hàn Quốc cũng như các nền kinh tế mạnh ở châu Á vào nguồn tài nguyên dầu mỏ của vùng Vịnh.
Trung Đông và tầm ảnh hưởng đến kinh tế thế giới
Sau 30 năm cầm quyền, hôm 11/2 vừa qua Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak đã chính thức tuyên bố từ chức sau 18 ngày biểu tình của hàng trăm nghìn người dân.
Song điều này cũng không làm vơi bớt lo ngại căng thẳng ở Trung Đông sẽ tiếp tục đẩy giá dầu lên đến mức chóng mặt, và thậm chí có thể làm gián đoạn các tuyến cung cấp dầu chính.
Eo biển Hormuz cùng với Eo biển Malacca là hai tuyến đường vận tải biển có tầm quan trọng chiến lược bậc nhất thế giới. Nằm giữa Iran và Oman, Eo biển Hormuz nối Vịnh Persic với Vịnh Oman và Biển A-rập, và là tuyến hàng hải duy nhất để vận chuyển dầu xuất khẩu của Koweit, Iraq, Iran, Arabie Seóudite, Bahrain và Qatar.
Phần lớn lượng dầu xuất khẩu của Các tiểu vương quốc A-rập thống nhất cũng phụ thuộc vào eo biển này. Một thống kê cho biết có tới 90% dầu thô xuất khẩu của vùng Vịnh phải đi qua Eo biển Hormuz và phần lớn trong số này được cung cấp cho thị trường Nhật Bản, Tây Âu và Mỹ.
Theo Cơ quan thông tin năng lượng Mỹ, năm 2009, mỗi ngày có tổng cộng 15,5 triệu thùng dầu được vận chuyển ngang qua Eo biển Hormuz, chiếm khoảng 1/3 tổng lượng dầu được vận chuyển bằng đường biển trên thế giới. Ngoài dầu thô, Qatar còn xuất khẩu sang châu Á và châu Âu mỗi năm 31 triệu tấn khí đốt hóa lỏng qua Eo biển Hormuz. Hơn 75% dầu thô từ vùng vịnh được đổ vào các thị trường châu Á, mà không phải là phương Tây.
Trong bối cảnh giá dầu thế giới tăng chóng mặt như hiện nay, nếu Eo biển Hormuz không yên bình và Iran ngưng xuất khẩu dầu (điều này chắc chắn xảy ra nếu họ bị tấn công) thì hậu quả thật khó lường.
Nhược điểm của Trung Quốc và nguy cơ tiềm ẩn xung đột
Tất cả các nước nhập khẩu dầu mỏ ở châu Á đều phụ thuộc đáng kể vào các diễn biến ở Trung Đông, nhưng nước chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là Trung Quốc, đặc biệt là khi Bắc Kinh muốn vượt Washington trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới vào khoảng cuối thế kỷ này.
Không giống với Nhật, Trung Quốc không thể hạn chế lượng tiêu thụ dầu mỏ thông qua các biện pháp tiết kiệm năng lượng và nâng hiệu quả sử dụng. Chính vì vậy, Trung Quốc từ chỗ là nước xuất khẩu dầu lớn vào đầu những năm 1990 đã chuyển sang một quốc gia nhập đến 55% dầu mỏ vào năm 2010. Trong số này, khoảng 50% là từ Trung Đông, và 30% từ Bắc Phi, và chủ yếu được vận chuyển qua eo biển Malacca và Singapore.
Đối với Trung Quốc, gia tăng phụ thuộc vào nhập khẩu dầu là một điểm yếu chiến lược. Việc cung ứng dầu mỏ hiện giờ là một vấn đề quan trọng của chính sách ngoại giao và quốc phòng quốc gia.
Chuyên gia về các vấn đề năng lượng Trung Quốc của Viện Brookings (Mỹ), ông Erica Downs cho rằng: “Thực tế, nguy cơ mà Washington đang phải đối mặt chính là sự gia tăng phụ thuộc vào dầu mỏ Trung Đông của Trung Quốc có thể khiến Bắc Kinh đặt việc cung ứng dầu mỏ lên trên hết, thay vì quan tâm đến các vấn đề quốc tế khác như nhân quyền, không phổ biến hạt nhân hay một chính quyền hoàn hảo”.
Chính sách ngoại giao có liên quan đến năng lượng của Trung Quốc mang cả những đặc điểm tích cực và tiêu cực.
Tích cực thì đó là các hoạt động đầu tư lớn, mang lại các đơn đặt hàng giá trị cho các nước xuất khẩu dầu như Nga, Indonesia và Myanmar. Hiện tại, bên ngoài lãnh thổ, Trung Quốc đang gia tăng sản lượng dầu mỏ, đa dạng hóa nguồn cung, trong nước thì nỗ lực nâng cao hiệu quả sử dụng năng lượng, tăng cường sử dụng năng lượng tái sinh và năng lượng hạt nhân, đồng xây dựng kho dự trữ dầu khí chiến lược lên đến 85 triệu tấn vào năm 2020.
Xét về tính tiêu cực, nhu cầu an ninh năng lượng đang khiến Trung Quốc vươn xa hơn ra ngoài các vùng biển châu Á – nơi giàu trữ lượng dầu và khí đốt, và cũng là nơi Nhật Bản và một số quốc gia Đông Á tuyên bố chủ quyền.
Nếu mặt tiêu cực này lại được hậu thuẫn bởi sức mạnh quân sự ngày càng gia tăng của Trung Quốc, thì nó sẽ châm ngòi cho các xung đột trong khu vực.
Linh Chi
Theo Strait Times

Xy-ri trong kế hoạch "Đại Trung Đông" của Mỹ


Xy-ri trong kế hoạch "Đại Trung Đông" của Mỹ


Thổ Nhĩ Kỳ triển khai lực lượng vũ trang tại khu vực giáp giới Xy-ri.
Bài báo nhận định: Những gì đã và đang xảy ra trong thế giới A-rập thực chất chỉ là kết quả của một kế hoạch đã được tính toán kỹ của Mỹ dưới tên gọi "Đại Trung Đông", do các bộ não của Bộ Quốc phòng Mỹ đưa ra sau vụ khủng bố 11-9-2001 nhằm vào nước Mỹ. Cùng thời điểm này, tại Mỹ ra đời cuốn sách có tựa đề "Đừng bao giờ ngừng chiến" của Ran-phơ Pi-tơ, một Đại tá Mỹ về hưu, từng nhiều năm làm việc tại Học viện Quân sự quốc gia Mỹ và một bài báo mang tên "Các biên giới đẫm máu. Trung Đông có thể tốt hơn". Thực chất, đây không phải là một bài báo hay một cuốn sách thuần túy, mà là một tài liệu mang tính lên chương trình của các nhân vật diều hâu ở Mỹ.
Bài báo viết: Ông Pi-tơ cho rằng, "các đường biên giới tự phát và vô thừa nhận nhất nằm ở châu Phi và Trung Đông". Từ các đường biên giới này sẽ nảy sinh nhiều vấn đề lớn không thể giải quyết được ở tầm khu vực. Để giải quyết vấn đề này, Pi-tơ đề xuất một lộ trình để thâu tóm Trung Đông. Theo ông, bất công lớn nhất ở khu vực này là cộng đồng người Cuốc dù đông đảo song không có một quốc gia độc lập của riêng mình. Ông ước tính hiện có từ 27 đến 36 triệu người Cuốc đang sinh sống ở những khu vực giáp biên giới ở Trung Đông. Với số lượng đông như vậy, người Cuốc là nhóm dân tộc hùng hậu nhất mà lại chưa có quốc gia. Vì vậy, để giải quyết vấn đề quốc gia của họ, phải chia nhỏ I-rắc, I-ran, Thổ Nhĩ Kỳ và Xy-ri, lấy ở mỗi nước một phần đất để làm quốc gia cho người Cuốc. Nếu làm được điều này, một quốc gia của người Cuốc trong tương lai sẽ là nhà nước thân Mỹ và phương Tây nhất ở vùng giáp ranh đại lục địa Á-Âu.
Cũng theo kế hoạch của Mỹ, phải tách một vài tỉnh của I-rắc ra thành một quốc gia riêng của những người Hồi giáo dòng Xun-nít. Quốc gia này sau đó sẽ sáp nhập vào Xy-ri vì Xy-ri khi đó sẽ chỉ còn là một quốc gia nhỏ bé sau khi mất một phần lãnh thổ giáp Li-băng. Còn cộng đồng người Si-ít ở phía nam I-rắc sẽ thành lập quốc gia riêng của người Si-ít A-rập. Theo đó, tại vị trí thánh địa Méc-ca thuộc A-rập Xê-út hiện nay sẽ thành lập cái gọi là "Đại Va-ti-căng" của Hồi giáo. Các mỏ dầu nằm ở lân cận Méc-ca sẽ được chia cho người Si-ít A-rập, còn các mỏ phía nam sẽ chia cho Y-ê-men. Gioóc-đa-ni cũng sẽ được hưởng một phần "lộc tự nhiên". Bằng cách này, Mỹ cùng lúc ép được cả thế giới Hồi giáo cùng hướng về "Đại Va-ti-căng" ở Trung Đông bằng một niềm tin tuyệt đối.
Trong kế hoạch này, I-ran là nước bị Mỹ chia cắt nhiều nhất, I-ran sẽ mất một phần đất rộng lớn vào cái gọi là "Liên bang A-déc-bai-gian", quốc gia tự do của người Cuốc và người Si-ít A-rập. Tuy nhiên, Mỹ chưa xác định sẽ làm gì với những người A-rập di dân. Hiện có hai phương án được đưa ra là, hoặc đưa họ vào sinh sống tại "Quốc gia của người Si-ít A-rập", hoặc đưa đến Đu-bai. Kế hoạch của Pi-tơ cũng đề cập việc khơi dậy một cuộc xung đột tôn giáo và sắc tộc quy mô lớn ở Trung Đông, tạo cớ để quân Mỹ có mặt ở đây kiểm soát các nguồn dầu mỏ khổng lồ của khu vực. Đây mới thật sự là bản chất của mọi vấn đề.
Khi kế hoạch "Đại Trung Đông" mới được đưa ra, nhiều người nghĩ nó sẽ chết yểu vì không thể thực hiện được. Tuy nhiên, những gì diễn ra đã cho thấy người Mỹ không nói đùa. Bắt đầu là I-rắc, đến "Mùa xuân A-rập", Li-bi, hiện nay là Xy-ri và tiếp theo là I-ran... Có điểm chung là các nước này là những quốc gia trẻ, được thành lập sau chiến tranh thế giới thứ 2, vì thế Mỹ cần chia nhỏ các quốc gia này ra thành các khu vực của bộ lạc và trả lại thời nguyên thủy. Bộ lạc là cấu trúc xã hội dễ quản lý nhất, không đòi hỏi các vấn đề dân tộc. Đàm phán với bộ lạc cũng dễ dàng hơn. Để chiếm được dầu mỏ và tài nguyên, chỉ cần mua chuộc thủ lĩnh bộ lạc bằng một ít tiền là có thể có được mọi thứ.
Theo tính toán của Mỹ, sau khi chia nhỏ được toàn bộ Trung Đông, Mỹ sẽ để I-xra-en đứng ra cai quản với vai trò một "nước Mỹ thu nhỏ". Thổ Nhĩ Kỳ được Mỹ thông tin rất rõ ràng về kế hoạch "Đại Trung Đông". Ngay từ năm 2006, tại Rô-ma, nhà cầm quyền Mỹ đã cho treo tấm bản đồ "Đại Trung Đông" mới do Pi-tơ vẽ ra để dọn đường dư luận. Lúc đó, một số quan chức quân sự Thổ Nhĩ Kỳ đã nổi giận khi nhìn thấy đất nước Thổ Nhĩ Kỳ trên bản đồ bị chia cắt. Tuy nhiên, người Mỹ trấn an rằng, đó chỉ là một trò đùa, một tấm bản đồ không chính thức. Và Thổ Nhĩ Kỳ lại lặng lẽ ủng hộ kế hoạch "Đại Trung Đông" của Mỹ. Thổ Nhĩ Kỳ không có chính sách đối ngoại của riêng mình, luôn phụ thuộc vào ý chí của các đối tác ở NATO. Nói cách khác, Thổ Nhĩ Kỳ là cánh tay phải của Mỹ tại Trung Đông.
VẤN đề tại Xy-ri cùng lúc khơi lên ở Thổ Nhĩ Kỳ cả sự nhầm lẫn và hoài nghi, khiến mâu thuẫn giữa giới tinh hoa chính trị và quân sự của nước này thêm sâu sắc. Dư luận Thổ Nhĩ Kỳ gay gắt chống một cuộc chiến với Xy-ri, coi nhân dân Xy-ri là láng giềng chứ không phải kẻ thù, sẵn sàng hợp tác chặt chẽ hơn với Nga để giải quyết vấn đề Xy-ri. Ngay cả giới quân sự Thổ Nhĩ Kỳ cũng phản đối một cuộc chiến tranh với Xy-ri. Họ thấy bóng dáng của một quốc gia người Cuốc đang hiện hình ở Trung Đông. Hiện nay, ở tây-bắc Xy-ri có 12 tổ chức của người Cuốc đang hoạt động, đã tạo lập được quốc hội và đòi ly khai và thành lập quốc gia tự trị. Số người Cuốc tại Thổ Nhĩ Kỳ cũng đang đòi đi theo tấm gương này. Như vậy, nếu để nổ ra một cuộc chiến tranh với Xy-ri, Thổ Nhĩ Kỳ phải chiến đấu cùng lúc ở hai mặt trận: với Xy-ri và với cộng đồng người Cuốc.

Mỹ: Kerry nói muốn giải quyết các vấn đề ở Trung Đông


Mỹ: Kerry nói muốn giải quyết các vấn đề ở Trung Đông


Thượng nghị sĩ (TNS) Mỹ John Kerry cảnh báo một thất bại trong giải quyết Israel và Palestine có thể là “thảm họa”, trong phiên điều trần để giữ chức ngoại trưởng vào thứ Năm 24.1.


Thượng nghị sĩ John Kerry (phải) được chọn để thay bà Hillary Clinton làm ngoại trưởng Mỹ
Nhưng TNS Kerry nói ông tin có một “con đường phía trước” để đàm phán hòa bình giữa 2 nước này, tuy không đưa ra chi tiết cho kế hoạch, nói ông không muốn định sẵn bất cứ nỗ lực mới nào. Đàm phán hòa bình ở Trung Đông do Mỹ làm trung gian đã đổ vỡ hồi 2010. TNS Kerry qua phiên điều trần sẽ được Thượng viện bỏ phiếu làm ngoại trưởng thay cho bà Hillary Clinton.

Là một cựu chiến binh ở Việt Nam và TNS từ 1985, ông từng được Đảng Dân chủ đưa ra ứng cử tổng thống năm 2004, nhưng thất bại trước George W Bush. Hiện ông là chủ tịch ủy ban quan hệ đối ngoại Thượng viện. Trong phiên điều trần kéo dài 5 giờ, TNS Kerry cũng nói “Chúng ta sẽ làm điều phải làm để ngăn Iran sở hữu vũ khí hạt nhân”.

Ông hy vọng Mỹ và các nước đồng minh vẫn gây sức ép ngoại giao chống Iran, nhưng nói Iran phải chứng tỏ chương trình hạt nhân của họ chỉ dùng cho các mục tiêu hòa bình. Ông cũng nói về các nỗ lực của Mỹ để tăng cường quan hệ với Trung Quốc, đây sẽ là “một công việc khó khăn”, và tự miêu tả mình là một “người ủng hộ nồng nhiệt” trong chống lại toàn cầu đang nóng lên.

Quan điểm của Mỹ về vấn đề dân chủ tại Trung Đông


Quan điểm của Mỹ về vấn đề dân chủ tại Trung Đông


Quan diem cua My ve van de dan chu tai Trung Dong
- Ngày 12/4, phát biểu tại Diễn đàn Thế giới Hồi giáo - Mỹ, một hội nghị thường niên lần đầu tiên được tổ chức tại Washington, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã đọc một trong những bài diễn văn đầy đủ nhất từ trước tới nay của chính quyền Tổng thống Obama, nhấn mạnh quan điểm của Mỹ về những thay đổi gần đây ở Trung Đông.

Bà Hillary Clinton, khẳng định, nước Mỹ ủng hộ mạnh mẽ tiến trình dân chủ hóa ở khu vực Trung Đông nhưng phản đối điều mà bà gọi là "một giải pháp cho tất cả các nước".
Ngoại trưởng Clinton nói: “Lần đầu tiên trong nhiều thập niên, hiện đang có một cơ hội thực sự cho sự thay đổi lâu dài. Một cơ hội thực sự cho người dân để tiếng nói của họ được lắng nghe và những ưu tiên của họ được giải quyết”. Bà nói rằng những người Ả Rập trẻ tuổi đã chứng tỏ cho thế giới thấy rằng họ có cùng chung ước vọng cơ bản của loài người về tự do, phẩm giá và cơ hội. Bà Clinton cũng cho biết Tổng thống Obama sẽ có một bài diễn văn quan trọng trong những tuần lễ tới đây về Trung Đông. Bà Clinton cũng nói rằng chính quyền của Tổng thống Obama đã định hướng lại chính sách của Mỹ và Trung Đông để tập trung nhiều hơn vào người dân và tập trung ít hơn vào các chính phủ ở đó. Tuy nhiên bà nói rằng việc đáp ứng đối với những phong trào dân chủ ở khu vực đó sẽ khác nhau tùy thuộc vào bối cảnh của từng nước. Bà Clinton nói tiếp: “Chúng tôi hiểu rằng một “phương pháp chung cho tất cả các nước” là không hợp lý tại một khu vực đa dạng như vậy vào một thời điểm bất định như vậy”.
Chính quyền của Tổng thống Obama đã bị chỉ trích vì đã im lặng trước ước vọng dân chủ ở một số nước như Ả Rập Xê út và một số nước vùng Vịnh, nơi lợi ích của Mỹ có thể bị ảnh hưởng nhiều nhất. Bà Clinton nói rằng Mỹ muốn phát triển những mối liên kết mạnh mẽ hơn với chính người dân tại đó bằng việc đầu tư hàng tỷ USD vào lĩnh vực tư nhân và hỗ trợ kinh tế để giúp các nền dân chủ chuyển tiếp vượt qua những thách thức ban đầu.
Tuy nhiên, bà Clinton nói rằng lợi ích cốt lõi của Mỹ không thay đổi, bao gồm việc giải quyết những cuộc xung đột kéo dài, cổ vũ cho nhân quyền, chống lại mối đe dọa của Iran và đánh bại al-Qaida cũng như các nhóm cực đoan khác./.

Trung Đông trông đợi gì ở ông Obama?


Trung Đông trông đợi gì ở ông Obama?

Dân Việt - Chuyến công du Trung Ðông của Tổng thống Obama bắt đầu từ ngày 20.3 đang được đón nhận với mức độ nồng nhiệt thấp hơn nhiều so với cách đây 4 năm.

Bản thân Nhà Trắng cũng hạ kỳ vọng vào chuyến thăm này khi phát đi thông cáo cho rằng, Tổng thống Obama cũng chỉ hy vọng giúp các nhà lãnh đạo đến gần nhau để mang lại hòa bình và dân chủ cho khu vực. Dự kiến, trong chuyến công du sắp tới này, Tổng thống Obama sẽ đề cập tới hai vấn đề chính gồm: thách thức hạt nhân Iran và cuộc xung đột Syria, hòa bình Israel - Palestine...
Bản thân Tổng thống Obama cũng không đặt kỳ vọng về thúc đẩy đàm phán hòa bình Israel - Palestine trong chuyến công du này
Khi Tổng thống Barack Obama đến Cairo cách đây 4 năm, ông được ca ngợi là một người con của châu Phi, một người mà cái tên đệm “Hussein” gợi ý một biến chuyển cơ bản trong quan hệ giữa nước Mỹ và thế giới Hồi giáo và Ả Rập. Tuy nhiên, sự kỳ vọng của người dân Trung Đông đã không được đáp ứng. Kể từ khi nhậm chức, Tổng thống Obama đã liên tục tìm kiếm hòa bình cho Israel và Palestine, song các nỗ lực của ông vẫn thất bại. Người ta không hy vọng chuyến thăm Trung Đông sắp tới có thể tạo ra bước đột phá, nhưng riêng với Tổng thống Obama, chuyến đi lần này của ông sẽ định hình cho những di sản mà ông sẽ để lại sau khi ông kết thúc nhiệm kỳ vào năm 2017.
Khalil Shahin - chuyên gia nghiên cứu Trung Đông cho rằng, phía Palestine không nên vội vàng đánh giá chuyến thăm của ông Obama sẽ thất bại: "Chuyến thăm đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong chính sách quản lý khủng hoảng của Tổng thống Obama, đặc biệt sau khi ông tái đắc cử. Chuyến thăm là một hình thức trở lại bàn đàm phán".
Người dân Palestines vừa biết rõ rằng chuyến thăm này sẽ không tạo ra bất kỳ bước đột phá nào đối với tiến trình hòa bình tại khu vực, song họ vẫn đang hy vọng có thể nhìn thấy những kết quả cụ thể sau chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Obama.
Bản thân Tổng thống Obama cũng không quá kỳ vọng vào việc thúc đẩy các cuộc đàm phán hòa bình trong chuyến thăm đầu tiên của ông tới Israel và lãnh thổ Palestine. Phát biểu trước các nhà lãnh đạo của cộng đồng Do Thái tại Mỹ trước chuyến thăm, ông Obama đã đưa ra tín hiệu rằng sẽ không có sáng kiến hòa bình Trung Đông lớn nào được đưa ra thảo luận, đồng thời cho biết ông không đặt ra mục tiêu giải quyết bất kể vấn đề chính trị cụ thể nào trong chuyến thăm này.
Tuy nhiên, Palestine lại tỏ ra lạc quan về những vấn đề khác như vấn đề tù nhân Palestine đang bị giam giữ ở các nhà tù của Israel. Ông Saeb Erakat - Trưởng đoàn đàm phán hòa bình của Palestine cho biết, ưu tiên hàng đầu của Tổng thống Mahmud Abbas trong chuyến thăm của ông Obama là đảm bảo rằng hơn 1.000 tù nhân Palestine đang bị Israel giam giữ sẽ được phóng thích. Ngoài ra, những vấn đề then chốt về các khoản viện trợ của Mỹ dành cho Palestine cũng hy vọng sẽ được giải quyết trong chuyến thăm này.
Về vấn đề hạt nhân Iran, Phó Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Ben Rhodes từng  nói rằng, Iran đang trở thành một vấn đề chính sách đối ngoại then chốt đối với Tổng thống trong nhiệm kỳ thứ hai và Mỹ có trách nhiệm ngăn Iran sở hữu vũ khí hạt nhân.
Theo giới phân tích, điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến công du Trung Đông là Israel, ông Obama cũng sẽ tiếp tục ngăn cản Thủ tướng nước này không vội tấn công quân sự nhằm vào Iran vì chương trình hạt nhân của nước này. Mỹ vẫn kiên định với lập trường, giải quyết vấn đề hạt nhân Iran thông qua ngoại giao cho đến khi cảm thấy đã “hết cánh cửa ngoại giao với Iran”.

Chuyến công du Trung Đông của Tổng thống Mỹ – Bước đi cân bằng lợi ích


Chuyến công du Trung Đông của Tổng thống Mỹ – Bước đi cân bằng lợi ích


Tổng thống Mỹ Barack Obama đang có chuyến công du tới các nước Israel, Palestine và Jordanie trong bối cảnh quan hệ giữa Mỹ và đồng minh Israel không mấy nồng ấm; và tình hình Trung Đông có nhiều diễn biến phức tạp. Theo giới phân tích, chuyến công du đến Trung đông lần này của ông Obama kể từ khi nhậm chức tổng thống nhiệm kỳ đầu vào năm 2009 phần nhiều chỉ mang tính biểu tượng, khó có thể tạo được bước đột phá nào trong các vấn đề nóng của khu vực.
Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu và Tổng thống Mỹ Barack Obama. Nguồn: RYOT.com
Chuyến công du đến Trung Đông lần này của Tổng thống Barack Obama được xem bước đi đầu tiên cho thấy Nhà Trắng đang có những điều chỉnh trong chính sách đối ngoại trong 4 năm tới.
Trong chuyến thăm tại Israel, chương trình nghị sự của Tổng thống Obama không nằm ngoài các nội dung liên quan tới quan hệ giữa song phương, trong đó ông tái khẳng định các cam kết của Mỹ đối với an ninh và lợi ích của Israel. Tiếp đến là tình hình bất ổn trong khu vực với cuộc xung đột tại Syria, quan hệ căng thẳng giữa Israel và Iran liên quan tới chương trình hạt nhân của Iran và tiến trình hòa đàm đang bị ngưng trệ giữa Nhà nước Do Thái với chính quyền Palestine.
Theo giới quan sát, Tổng thống Obama sẽ không tìm kiếm bất kỳ giải pháp then chốt nào cho các vấn đề nổi cộm như trên, mà mục tiêu của ông đặt ra hiện nay là chỉ giữ cho các vấn đề này không diễn biến theo chiều hướng ngày càng xấu đi.
Tuy nhiên, để làm được điều đó, ông chủ Nhà Trắng cần xóa bỏ sự hoài nghi của các lãnh đạo Israel về chính sách của Nhà Trắng đối với Tel Aviv trong nhiệm kỳ đầu của mình khi quan hệ giữa hai bên kém mặn mà, nếu không muốn nói là lạnh nhạt. Nguyên nhân của sự việc này là do Mỹ phản đối ra mặt các kế hoạch mở rộng khu định cư Do Thái của Israel và coi đây là nhân tố chính khiến tiến trình đàm phán với Palestine bị đình trệ.
Không phải ngẫu nhiên ông Obama chọn Trung Đông là điểm đến cho chuyến công du đầu tiên kể từ khi nhậm chức tổng thống trong nhiệm kỳ thứ hai này. Nếu như trong 4 năm trước, các vấn đề khó khăn kinh tế trong nước buộc Washington phải có sự chuyển hướng trong các chính sách của mình, đặc biệt là đối ngoại, thì giờ là lúc để họ cân nhắc những điều chỉnh mới nhằm đảm bảo cân bằng lợi ích cho tất cả các bên.
Theo giới phân tích, Mỹ cần có tầm nhìn xa hơn nữa, cũng như có những giải pháp khẩn trương và thiết thực khi đối mặt với những vấn đề khó khăn và thách thức trên toàn cầu, nhất là khi tình hình khu vực Trung Đông hiện nay đang ngày càng nóng lên.
Quốc Trung

Vấn đề Trung Đông và Bắc Phi đang nóng lên

Vấn đề Trung Đông và Bắc Phi đang nóng lên


Các cuộc gặp về Iran và Syrie bên lề phiên họp Đại Hội đồng LHQ được dự báo là không để lại nhiều đột phá. Ảnh: Press TV 

Mặc dù chỉ là những phát biểu bên lề cuộc họp thường niên của Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc (LHQ), nhưng những "nhân vật chính" đã cho thấy những "điểm nóng" thực sự của thế giới.
Vẫn là lập trường cứng rắn của Ahmadinejad
Hôm 24-9, phát biểu ngay trước thềm phiên họp thường niên của Đại Hội đồng LHQ tại thành phố New York của Mỹ, Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad đã mạnh miệng cho rằng "Israel không có rễ gốc gì tại Trung Đông nên cần phải bị loại bỏ".
"Iran đã tồn tại suốt 7-10 ngàn năm qua. Họ (Israel) chiếm những vùng đất chỉ mới 60-70 năm gần đây, với sự trợ giúp và thúc đẩy từ phương Tây. Chúng tôi tin rằng họ nhận thấy đoạn kết và họ đang tìm kiếm những cuộc phiêu lưu mới để có thể thoát khỏi cái kết thê thảm trên. Iran sẽ không bị tổn hại bởi những quả bom từ bên ngoài"- Tổng thống Ahmadinejad phát biểu tại khách sạn Manhattan.
"Trên cơ bản, chúng tôi không lo sợ các mối đe dọa từ những người Do Thái. Chúng tôi có tất cả mọi vũ khí phòng thủ để sử dụng và sẵn sàng tự vệ"- Tổng thống Ahmadinejad nhấn mạnh.
Phản ứng trước những phát biểu trên, phát ngôn viên Nhà Trắng Tommy Vietor đã lên tiếng phê phán: "Những bình luận của Tổng thống Ahmadinejad với tính chất ghê tởm, khó chịu và vô nhân đạo".
Cũng trong phát biểu tại New York, Tổng thống Ahmadinejad lập luận: "Chương trình hạt nhân không phải là chuyện lớn. Cái cách tiếp cận của Mỹ đối với Iran mới là điều quan trọng. Chúng tôi sẵn sàng ngồi vào bàn đàm phán để tìm ra giải pháp căn cơ cho những vấn đề trên nhưng phải dựa trên sự công bằng và tôn trọng lẫn nhau. Chúng tôi không mong đợi nút thắt tồn tại 33 năm giữa Washington và Tehran sẽ được mở ra chỉ bằng một giải pháp chóng vánh. Không gì ngoài con đường đối thoại".
Tổng thống Ahmadinejad cho rằng Tehran vẫn sẵn sàng thương lượng về điều mà ông khẳng định là chương trình hạt nhân vì mục đích hòa bình, nhưng chính Mỹ đã "bỏ lỡ" các cơ hội để cải thiện quan hệ với Iran.
Sau đó, nhà lãnh đạo Iran quay sang chỉ trích các lệnh cấm vận đối với ngành công nghiệp dầu mỏ của Iran khi cho rằng các quốc gia sẽ không nhượng bộ trước những quy luật của "những kẻ bắt nạt". Tổng thống Iran cho rằng Tehran, vốn đang bị kiềm kẹp bởi các lệnh cấm vận của LHQ, Mỹ và Liên minh châu Âu (EU) xung quanh chương trình hạt nhân của nước này, đã không đến nỗi tệ như một số nước nghĩ và Tehran vẫn có thể tồn tại mà không cần thu nhập từ dầu mỏ.
"Bắt nạt" cũng là từ ngữ mà ông Ahmadinejad dùng khi nhắc đến quan hệ giữa Mỹ với Israel trong vấn đề Iran. Ông Ahmadinejad cho rằng Israel đang "bắt nạt" Mỹ xung quanh những cáo buộc về mối đe dọa hạt nhân từ Iran, Tel Aviv luôn "dọa" Mỹ sẽ phát động cuộc chiến tấn công Iran với hy vọng đồng minh này sẽ tiếp tay họ.
Gần đây, Tel Aviv liên tục thúc giục Washington lập ra "ranh giới đỏ" đối với Iran, vốn có thể kéo theo cuộc tấn công của Mỹ. Tuy nhiên, Tổng thống Mỹ Obama khẳng định chỉ đề cập đến cuộc chiến một khi không còn giải pháp nào để ngăn cản Iran "phát triển vũ khí hạt nhân".
Obama với bài toán Trung Đông
Hôm 24-9, phát ngôn viên Nhà Trắng Jay Carney cho biết, Tổng thống Obama sẽ tận dụng bài phát biểu chủ đạo trước Đại Hội đồng LHQ vào ngày 25-9 để đối phó với làn sóng biểu tình chống Mỹ trong thế giới Hồi giáo xung quanh đoạn phim báng bổ đạo Hồi, vốn do một người Mỹ sản xuất, gây phẫn nộ trong những ngày qua, đồng thời ông Obama nhân đây cũng khẳng định sẽ không thay đổi viện trợ và ủng hộ cho một số quốc gia Trung Đông vì cái gọi là "Mùa xuân A-rập".
"Đây cũng sẽ là thời điểm để Mỹ khẳng định các giá trị và sự lãnh đạo của quốc gia này trong giai đoạn chuyển tiếp ở những nền dân chủ đang nổi lên tại Trung Đông"- ông Carney nói thêm.
Trong bối cảnh bầu cử Tổng thống Mỹ chỉ còn khoảng 6 tuần nữa là đến, ông Obama phải cân bằng nhu cầu ngoại giao để phát đi một thông điệp đến cộng đồng quốc tế bằng một nhu cầu chính trị để hạ nhiệt bầu không khí chỉ trích tại Mỹ xung quanh làn sóng chống Mỹ trên thế giới.
Cũng theo ông Carney, Tổng thống Obama sẽ lặp lại việc chính quyền Mỹ phản đối đoạn phim báng bổ đạo Hồi, nhưng cũng sẽ phàn nàn về tình trạng bạo lực nổ ra theo sau đoạn phim trên.
"Bất ổn tại Syrie là mối đe dọa cho toàn khu vực"
Một trong những thử thách lớn mà nguyên thủ các nước tham dự cuộc họp Đại Hội đồng LHQ lần thứ 67 phải đối mặt là tình trạng bất ổn kéo dài 18 tháng qua tại Syrie. Trong một phát biểu hôm 24-9, đặc phái viên chung của LHQ và Liên đoàn A-rập (AL) Lakhdar Brahimi nhấn mạnh: "Nội chiến tại Syrie đang trở nên tồi tệ hơn và không có dấu hiệu nào cho thấy một cái kết nhanh chóng đối với tình trạng bạo lực tại quốc gia Trung Đông này".
Tuy nhiên, ông Brahimi cũng tiết lộ về một kế hoạch mới mà ông đang soạn thảo với hy vọng có thể phá vỡ thế bế tắc bấy lâu nay. Mặc dù Tổng thống Syrie Bashar al-Assad bác bỏ việc từ chức, nhưng một vài hy vọng lóe lên từ giải pháp trên vẫn còn, ông Brahimi nói thêm.
"Tôi nghĩ không có bất cứ phủ nhận nào về tình cảnh tại Syrie, vốn đã cực kỳ xấu và ngày càng trầm trọng thêm. Đây là mối đe dọa với toàn khu vực Trung Đông và thậm chí đối với nền hòa bình và an toàn cho cả thế giới"- ông Lakhdar Brahimi nhấn mạnh.
THANH BÌNH
(Theo Reuters, Washington Post, Guardian, AP)