Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Trung Đông - Bắc Phi: “chiến trường” trực tiếp của Mỹ


Trung Đông - Bắc Phi: “chiến trường” trực tiếp của Mỹ
Nguyễn Nhâm - Tạp chí Đảng Cộng sản
Hiện nay, Mỹ xác định hai chiến trường quan trọng cần giải quyết là khu vực châu Á - Thái Bình Dương và Trung Đông - Bắc Phi. Trong đó khu vực châu Á - Thái Bình Dương là mục tiêu dài hạn, còn Trung Đông - Bắc Phi mà trực tiếp là vấn đề I-ran, Xy-ri đang là mục tiêu trước mắt.


Những thách thức
Hiện I-ran đang nổi lên như một cường quốc ở khu vực Trung Đông bất chấp các nỗ lực ngăn chặn của Mỹ và các nước đồng minh châu Âu. Đồng thời nước này đang đe dọa đến nền kinh tế Mỹ và phương Tây, khi mà những giao dịch tài chính sẽ không được thực hiện bằng đồng USD hay ơ-rô.
Nhận thức rõ những quan tâm của Mỹ đối vớiI-ran và Xy-ri, một số cường quốc mong muốn hình thành một liên minh chiến lược với I-ran như một biện pháp nhằm che chắn khỏisự xâm lấn địa - chính trị của Mỹ. Đó là lý do tại sao một số nước lớn đều không chấp nhận một cuộc chiến tranh chống I-ran, vì nếu I-ran sụp đổ sẽ trực tiếp gây ảnh hưởng đến an ninh của họ.
Sự cạnh tranh nêu trên đang hình thành mặt trận quốc tế gồm: một bên là các nước Mỹ, I-xra-en, Thổ Nhĩ Kỳ, Gióc-đan-ni; bên kia là các vương quốc dầu lửa trong vùng Vịnh; và bên thứ ba là I-ran, Xy-ri liên kết với một số cường quốc khác. Vì thế, những nỗ lực của Mỹ cho đến nay là nhằm làm suy yếu hoặc thay đổi chính thể cầm quyền hiện nay của I-ran và Xy-ri.
Để cô lập kinh tế và giảm mối đe dọa của I-ran, Mỹ đã và đang tiếp tục kêu gọi các nước ngừng nhập khẩu dầu từ nước này. I-ran là nhà sản xuất dầu mỏ lớn thứ 4 trên thế giới với tổng sản lượng vào khoảng 4 triệu thùng một ngày. Chỉ riêng doanh thu từ dầu mỏ của quốc gia này đã đóng góp 80% tổng doanh thu quốc gia của I-ran. Giới phân tích cho rằng, Mỹ đang tìm cách cấm vận nhằm làm mất 80% nguồn thu của I-ran, đồng thời gây sức ép lớn
lên nền kinh tế và người tiêu dùng nước này, với mục tiêu tạo sức ép kinh tế sẽ khiến người dân I-ran phát động phong trào phản đối chính quyền nước họ.
Quyết định cấm vận I-ran mặc dù được các nước đồng minh của Mỹ ủng hộ thực hiện nhưng cũng nảy sinh những tác dụng phụ đe dọa đến phát triển kinh tế không chỉ của châu Âu mà của ngay chính nước Mỹ. Theo nhà phân tích Oây-bơ (Weinberg) của Commerzbank, các chính sách của Mỹ đang ở thế bất lợi, đặc biệt là khi các mục
tiêu xung đột lẫn nhau và một số trường hợp cho thấy, việc trừng phạt I-ran sẽ khó có thể tránh khỏi làm tổn thương chính nước Mỹ cũng như các quốc gia đồng minh.
Trên thực tế, nếu kế hoạch hạn chế nhập khẩu dầu của I-ran thành công thì các đồng minh của Mỹ sẽ là những đối tượng chịu tác động trước tiên. Theo đó, một số nền kinh tế vốn đang rất mong manh như Hy Lạp sẽ bị thiếu hụt dầu trầm trọng. Liên minh châu Âu gồm 27 thành viên hiện mỗi ngày nhận từ I-ran 450.000 thùng dầu (tương đương khoảng 18% lượng dầu xuất khẩu của I-ran).
Mặc dù A-rập Xê-út đã bù vào chỗ thiếu hụt, nhưng các chuyên gia phân tích thị trường cho rằng với tốc độ tiêu thụ dầu mỏ như hiện nay thì nguồn cung này sẽ cạn kiệt trong thời gian ngắn, khiến giá dầu có thể tăng cao trở lại. Nền kinh tế các nước châu Âu hiện đang quá phụ thuộc vào nguồn cung từ I-ran cũng sẽ nguy kịch. Ngay cả với Mỹ, nếu giá dầu tăng cao cũng sẽ gây phương hại nghiêm trọng cho nền kinh tế đang “ốm” hiện nay.

Và quyết tâm của Mỹ
Ảnh hưởng to lớn của năng lượng dầu mỏ đến sự phát triển kinh tế trong giai đoạn khủng hoảng hiện nay là nguyên nhân trực tiếp khiến Mỹ quyết tâm thúc đẩy biện pháp kiểm soát Trung Đông - Bắc Phi. Xét trên góc độ địa - chính trị, ai kiểm soát được nguồn cung cấp dầu này sẽ kiểm soát được thế giới. Điều đó đã được chứng minh qua việc Tổ chức các nước xuất khẩu dầu lửa - OPEC đã từng làm khuynh đảo kinh tế thế giới thông qua việc tạo ra cuộc khủng hoảng dầu mỏ vào năm 1973 và 1979. Tương tự Nga cũng đã từng sử dụng vũ khí này để ép các nước châu Âu không được can thiệp vào công việc của các nước SNG - khu vực ảnh hưởng của Nga.
Mặc dù Mỹ là một trong 15 quốc gia có dự trữ dầu mỏ lớn nhất thế giới, đồng thời cũng sở hữu mỏ dầu lớn nhất có tên Piceance & Uinta Basins với trữ lượng khoảng 2.855 tỷ thùng. Trong khi Mỹ là nước tiêu thụ lượng dầu chiếm 25% sản lượng dầu thế giới, thì quốc gia này chỉ khai thác 9% và tích trữ khoảng 2% còn lại lấy từ các nguồn cung cấp bên ngoài. Với phương cách tiêu thụ và khai thác dầu như trên phần nào phản ánh ý đồ chiến lược của Mỹ là sử dụng năng lượng như một công cụ chính trị giúp nước này duy trì vị thế lãnh đạo thế giới.
Vì vậy, “Đề án Trung Đông Lớn” đã được triển khai cách đây 30 năm và nay Tổng thống Mỹ B.Ô-ba-ma đã đổi tên là “Đề án Trung Đông Mới”. Theo đề án này, Trung Đông được coi là khu vực cung cấp dầu lớn nhất thế giới
bao gồm các nước A-rập Xê-út có trữ lượng 262,79 tỉ thùng, I-rắc 143 tỷ thùng, I-ran 115 tỉ thùng. Đứng thứ 4 là Các Tiểu Vương quốc A-rập Thống nhất với 97,8 tỷ thùng và thứ 5 là Cu-oát 96,5 tỉ thùng. Vì thế, Trung Đông trở thành tiêu điểm trong chiến lược năng lượng toàn cầu của Mỹ. Bằng cách này hay cách khác, Mỹ xác định cần phải kiểm soát được Trung Đông vì đây là nguồn năng lượng của thế giới. Cách mạng “Mùa xuân A- rập” ở Tuy-ni-di, Ai Cập, Li-bi… về mặt động thái xuất phát có vẻ như từ tình trạng khủng hoảng kinh tế, chính trị và xã hội, nhưng thực chất nằm trong kịch bản “Đề án Trung Đông Lớn” nhằm nhanh chóng thay đổi chế độ cầm quyền, thiết lập ảnh hưởng trong thời kỳ “hậu cách mạng” theo Mỹ. Theo kịch bản này, hiện tại chỉ còn hai nước “dầu mỏ” đó là Xy-ri và I-ran chưa chịu tác động bởi đề án trên. Do đó, mục tiêu thay đổiChính quyền Xy-ri và I-ran là mục tiêu chiến lược mà Mỹ sẽ phải thực hiện.
Ảnh hưởng của các cường quốc lớn ngày càng gia tăng khiến Mỹ nóng lòng thúc đẩy giải quyết vấn đề Trung Đông - Bắc Phi càng sớm, càng tốt. Đây là con bài để Mỹ loại bỏ vai trò, ảnh hưởng và kiềm chế các đối thủ cạnh tranh. Đối với các nước mới nổi hiện đang gia tăng ảnh hưởng tại khu vực và trở thành quốc gia có tầm ảnh hưởng lớn nhất châu Phi thời gian gần đây đã gây quan ngại lớn cho Mỹ, buộc Mỹ phải có những bước đi ngăn chặn.
Trong những năm tới, khi cạnh tranh ngày càng gay gắt và mở rộng trên tất cả các lĩnh vực cả về không gian, địa lý và khi nền kinh tế thế giới ngày càng phụ thuộc vào năng lượng... thì vai trò của Trung Đông - Bắc Phi sẽ càng quan trọng, và cuộc cạnh tranh tại đây sẽ ngày càng gay gắt hơn nhiều. Vì vậy, kiểm soát khu vực này sẽ phá vỡ tổng thể những thành quả của các đối thủ của Mỹ đã đầu tư, gây dựng được tại đây.
Ngoài ảnh hưởng trên, Mỹ không chỉ muốn kiểm soát dầu mỏ I-ran cho mục tiêu kinh tế, mà còn muốn thiết lập một vành đai xung quanh đối thủ bằng cách kiểm soát an ninh năng lượng và kiểm soát giao dịch xuất khẩu dầu của nước này bằng đồng USD để đảm bảo việc tiếp tục sử dụng đồng USD trong các giao dịch quốc tế. Vì thế, các chiến lược gia cho rằng, dù ai chiến thắng trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vào ngày 6-11 tới thì “Đề án Trung Đông Mới” vẫn là mặt trận trực tiếp quan quan trọng mà nước Mỹ quyết tâm theo đuổi./.

Thách thức Trung Đông và Bắc Phi


Thách thức Trung Đông và Bắc Phi

Tân Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã quyết định thực hiện chuyến công du nước ngoài đầu tiên tới châu Âu và Trung Đông, trong khi người tiền nhiệm của ông, bà Clinton lại coi châu Á là khu vực được quan tâm hàng đầu. Với sự khác biệt này, giới quan sát quốc tế nhận định những thách thức ở Trung Đông và Bắc Phi sẽ chi phối nghị trình chuyến thăm, đồng thời cho thấy một nét mới trong chính sách đối ngoại tới đây của Nhà Trắng.
Chuyến công du Trung Đông đầu tiên của ông Kerry không thiếu những thử thách. Phong trào nổi dậy “Mùa xuân Ảrập” đã tạo ra những khoảng trống quyền lực, trong bối cảnh các chính phủ mới thành lập gặp khó khăn trong việc dẹp bỏ tham nhũng và mang lại những cơ hội kinh tế và an ninh mà những người biểu tình yêu cầu. Ai Cập đang đứng trước nguy cơ phá sản khi chỉ còn đủ tiền dự trữ để chi trả cho việc nhập khẩu lương thực và nhiên liệu trong 3 tháng nữa. Nước này cũng đang đối mặt với tỷ lệ thất nghiệp lên tới 13% và lạm phát giá tiêu dùng đã ở ngưỡng 6,3%. Với những khó khăn về kinh tế, các cuộc biểu tình triền miên và thế bế tắc chính trị, Ai Cập đã trở thành một đối tác không ổn định đối với Mỹ.

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và Cao ủy phụ trách đối ngoại EU Catherine Ashton
Trong khi đó, gần 70.000 người đã thiệt mạng trong cuộc nội chiến tại Syria, và bạo lực đã tràn sang Lebanon và Jordan khiến 850.000 người phải đi tị nạn. Nền quân chủ thân phương Tây của Jordan vốn giúp Israel có được một đường biên giới an toàn, đang phải đối mặt với bất ổn chính trị do liên quan tới tốc độ tiến hành cải tổ như đã cam kết trước đó. Chính phủ dân chủ non trẻ của Tunisia đang bị xáo trộn sau khi một quan chức chính trị của phe đối lập bị ám sát. Libya đã khôi phục sản lượng dầu mỏ và tổng sản phẩm quốc nội (GDP) sau vụ lật đổ nhà lãnh đạo Muammar Gaddafi. Dù vậy, chính phủ mới còn non yếu không thể kiểm soát toàn bộ đất nước, dẫn tới việc kho vũ khí của Gaddafi rơi vào tay những quân nổi dậy Hồi giáo tại khu vực Sahel.
Quyết định của ông Kerry lựa chọn công du Trung Đông - vốn là nơi có nhiều các căn cứ quân sự Mỹ, là tuyến đường vận tải biển quan trọng, đồng thời là khu vực cung cấp khoảng 30% lượng dầu mỏ của thế giới - đã được các chuyên gia hoan nghênh. Nhà phân tích Michele Dunne - Giám đốc Chương trình Trung Đông tại Hội đồng Đại Tây Dương và là người từng cảnh báo về những nguy cơ có thể xảy ra khi Mỹ rút khỏi khu vực này - nói: “Tổng thống Obama đã thể hiện rất rõ rằng ông sẽ rút khỏi Trung Đông, và những thay đổi căn bản tại khu vực này có vẻ như không làm ông đổi ý. Tuy nhiên, cần phải thấy rằng việc không hành động sẽ gây ra nhiều tổn thất và đẩy các lợi ích Mỹ đứng trước nhiều rủi ro lớn”. Giới phân tích cho rằng việc Syria sụp đổ có thể dẫn tới sự sụp đổ theo dây chuyền ở hàng loạt các quốc gia khác buộc chính quyền Obama phải can dự nhiều hơn, đặc biệt khi điều này có thể gây ra thêm các vụ xung đột sắc tộc tại Iraq.
Tại hai chặng dừng chân đầu tiên lần lượt ở Anh và Đức, Ngoại trưởng Kerry đã hội đàm với các nước đồng minh về vấn đề chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan tại Mali, tình hình kinh tế ngày càng xuống dốc của Ai Cập, cuộc nội chiến tại Syria đe dọa ổn định của khu vực và chương trình vũ khí hạt nhân gây tranh cãi của Iran. Ông cũng thể hiện mong muốn khẳng định vai trò nổi trội của Mỹ bằng cách làm ấm lại các cuộc đàm phán Israel-Palestine và giúp thương lượng một lối thoát cho Tổng thống Syria Basharal-Assad.
Chuyến công du này đã thể hiện chính sách ngoại giao mới của Washington, đó là khéo léo chuyển sự quan tâm khỏi châu Á và ngày càng tăng cường hướng tới châu Âu. Tyson Barker làm việc tại Quỹ Bertelsmann nói rằng sau nhiệm kỳ đầu tiên tập trung vào các mối quan hệ với các nước Thái Bình dương, Tổng thống Obama đang hy vọng có thể “củng cố và tăng cường một số mối quan hệ truyền thống”. Michael O’ Hanlon, một chuyên gia kỳ cựu chuyên nghiên cứu chính sách đối ngoại và quốc phòng, làm việc tại Viện Brookings, cho rằng ông Kerry đã quyết định đúng khi tập trung vào khu vực Trung Đông - nơi hiện đang có những vấn đề nghiêm trọng hơn so với châu Á.
Huỳnh Vũ

Putin công du Trung Đông - củng cố vị trí của Nga tại khu vực


Putin công du Trung Đông - củng cố vị trí của Nga tại khu vực

Nội dung chính trong chuyến công du của ông Putin sẽ tập trung vào các vấn đề nóng của khu vực này.  
Ngày 25/6, Tổng thống Nga Putin bắt đầu chuyến thăm tới một số nước Trung Đông và sẽ có các cuộc hội đàm với các nhà lãnh đạo Israel, Palestine và Jordan.
Tại Israel, Tổng thống Putin sẽ hội đàm với Thủ tướng Benjamin Netanyahu về hợp tác giữa hai nước trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa… và các vấn đề quốc tế mà hai bên cùng quan tâm như chương trình hạt nhân của Iran, tiến trình đàm phán giữa Israel và Palestine.
Các quan chức ngoại giao hai nước đều cho rằng, có thể hai nước còn một số bất đồng về các vấn đề quốc tế, song cuộc gặp này là rất quan trọng để hai bên trao đổi quan điểm ở cấp cao và hiểu biết lẫn nhau hơn. Năm 2011, kim ngạch thương mại giữa hai nước đạt gần 3 tỉ USD và đang có nhiều triển vọng để tiếp tục tăng mạnh. Israel cũng là cường quốc công nghệ mà Nga đang hướng tới nhằm thực hiện chương trình phát triển nền kinh tế sáng tạo, cụ thể là dự án khu công nghệ cao Skolkovo đang bắt đầu được triển khai.

Ngay sau chuyến thăm tới Israel, ông Putin sẽ tới Palestine và hội đàm với Tổng thống Abbas. Nội dung chính mà hai bên cùng quan tâm sẽ là tình hình kiểm soát xung đột giữa Palestine và Israel, vai trò của “Nhóm bộ tứ” (gồm Nga, Mỹ, EU và LHQ) cũng như cộng đồng quốc tế đối với tình hình phức tạp hiện tại Trung Đông, Bắc Phi… Điểm cuối cùng trong chuyến công du 2 ngày tới Trung Đông của Tổng thống Nga là Jordan.
Trong cuộc gặp với quốc vương Abdalla II, hai bên cũng sẽ tập trung thảo luận các vấn đề nóng hiện nay của khu vực, nhất là tình hình Syria, Iran và triển vọng hợp tác kinh tế, thương mại, đầu tư giữa hai nước. Bên cạnh các vấn đề quốc tế sẽ được thảo luận với các nhà lãnh đạo 3 nước Trung Đông trong chuyến thăm này, Tổng thống Nga Putin cũng sẽ tham dự nhiều hoạt động văn hóa, nhân văn nhằm củng cố quan hệ và vị trí của Nga tại khu vực quan trọng này./.

Tại sao Trung Đông lại quan trọng đối với Obama?


Tại sao Trung Đông lại quan trọng đối với Obama?



Trong khắp vùng này, các ngọn gió thay đổi đem lại cả sự hứa hẹn lẫn hiểm nguy. Vì vậy, ông Obama coi chuyến thăm này như một cơ hội để tái khẳng định mối liên kết không gì phá vỡ được giữa hai quốc gia Mỹ – Israel.
Tổng thống Mỹ Barack Obama đi qua hàng quân danh dự cùng Tổng thống Israel Shimon Peres trong chuyến công du Trung Đông của ông, tại phi trường quốc tế Gurion gần Tel Aviv, Israel, hôm 20.3. Ảnh: Getty Images
Ngày 20.3, ông Barack Obama bắt đầu chuyến công du đầu tiên kể từ 2008, kéo dài bốn ngày tại Trung Đông trên cương vị tổng thống Mỹ. Chặng dừng chân trước tiên dĩ nhiên là Israel, rồi tới Palestine và sau đó đến Jordan vào cuối tuần. Giới quan sát cho rằng, chuyến đi mang tính “thăm dò” này sẽ tái thu hút sự quan tâm của cộng đồng quốc tế đối với tiến trình hoà bình Israel – Palestine. Chiến sự ở Syria và vấn đề hạt nhân của Iran cũng là những chủ đề chính trong các cuộc hội đàm.
Nhưng những mục tiêu bao quát hơn là ông Obama muốn được nhớ đến như một vị tổng thống đã chấm dứt hai cuộc chiến tranh, khôi phục hình ảnh và tầm ảnh hưởng của Mỹ trên thế giới, khai triển chiến lược Á tâm, tiêu diệt đầu não của al-Qaeda và xây dựng nền tảng cho một kỷ nguyên không phổ biến hạt nhân.
Hãng AFP đánh giá, di sản toàn cầu mà Tổng thống Obama muốn để lại sau khi rời Nhà Trắng vào năm 2017 sẽ được định hình trong chuyến công du nước ngoài này.
Một cuộc thăm dò dư luận của tờ The Jerusalem Post cho thấy có đến 36% cho rằng ông Obama thiên về phía Palestine hơn là Israel, chỉ có 26% suy nghĩ ngược lại. Chương trình nghị sự giữa Tổng thống Mỹ với Tổng thống Israel Shimon Peres và Thủ tướng Netanyahu bao gồm các hồ sơ lớn: Iran, Syria và tranh chấp Israel – Palestine.
Cho dù Mỹ và Israel vẫn khẳng định là công cuộc hợp tác an ninh, kinh tế, tình báo giữa hai nước đã được tăng cường hơn bao giờ hết, nhưng người dân Israel vẫn tỏ ra nghi kỵ đối với ông Obama. Nhiều người đánh giá ông không có cảm tình với Israel như các vị tiền nhiệm Bill Clinton hay Jimmy Carter. Trong nhiệm kỳ hiện nay, tổng thống Mỹ thường nhấn Trung Đông được theo dõi kỹ, không chỉ ở Israel mà cả ở Mỹ. Ông bị chỉ trích là đã không đi thăm Israel trong nhiệm kỳ đầu tiên. Với chuyến đi này, ông muốn đánh bạt dư luận cho rằng ông không đủ thân thiết với Israel.
Trưởng đoàn đàm phán Palestine Saeb Erekat từ chối bình luận về chuyến công du của ông Obama, song ông cho biết Palestine sẽ trình bày ngắn gọn các đề nghị của họ đối với ông Obama. Ông Erekat cho rằng Tổng thống Obama và thế giới cần gây áp lực để Israel thừa nhận giải pháp hai nhà nước theo đường biên giới 1967. Một nguồn thạo tin Palestine cho biết, chính quyền Mỹ đã nói với đoàn đại biểu Palestine rằng chuyến thăm của Tổng thống Obama sẽ tập trung vào việc tìm hiểu tình hình các bên và chuẩn bị cơ sở thích hợp để tái khởi động các cuộc đàm phán hoà bình vốn đang giẫm chân tại chỗ. Tuy nhiên, các quan chức Mỹ cố làm giảm trông đợi rằng Tổng thống Obama sẽ cố đạt được tiến triển trong việc tái khởi động tiến trình hoà bình giữa Israel và Palestine. Những người ủng hộ các khu định cư của người Do Thái là lực lượng lớn trong chính phủ liên minh của Israel hiện nay.
Cuối cùng thì ông Obama và các nhà lãnh đạo Israel đã tái khẳng định sức mạnh của liên minh Hoa Kỳ – Israel. Tổng thống Obama giải thích lý do ông chọn Israel làm chặng dừng đầu tiên trong chuyến công du nước ngoài này: “Trong khắp vùng này, các ngọn gió thay đổi đem lại cả sự hứa hẹn lẫn hiểm nguy. Vì vậy tôi coi chuyến thăm như một cơ hội để tái khẳng định mối liên kết không gì phá vỡ được giữa hai quốc gia chúng ta, và một lần nữa nói lên cam kết bất di bất dịch của Mỹ đối với nền an ninh của Israel và nói chuyện thẳng với nhân dân Israel và các nước láng giềng của các bạn”. Thủ tướng Netanyahu tuyên bố ông có một thông điệp chủ yếu gửi cho ông Obama và nhân dân Mỹ: “Cảm ơn các bạn. Cảm ơn các bạn đã sát cánh cùng Israel vào thời điểm thay đổi lịch sử ở Trung Ðông. Cảm ơn các bạn đã khẳng định dứt khoát quyền của Israel được tự vệ, một mình, chống lại mọi mối đe doạ”.
Trần Hiếu Chân

Chiến lược của Trung Quốc tại Trung Đông


Chiến lược của Trung Quốc tại Trung Đông
(ĐNĐT)- Trung Quốc sẽ hợp tác và cạnh tranhnhưng sẽ tránh đối đầu với các nước phương Tây do Mỹ dẫn đầu ở Trung Đông.
Theo giới chuyên gia phân tích, kể từ thập niên 1990, Trung Quốc bắt đầu lấp khoảng trống mà Liên Xô để lại và không ngừng cải thiện quan hệ với các nước Trung Đông, đặc biệt là Iran, Syria và Ả Rập Xê Út. Tuy nhiên, theo tạp chí The Diplomat, các chuyên gia Trung Quốc tin rằng, chính phủ của họ vẫn thiếu các đòn bẩy mạnh để tạo ảnh hưởng trực tiếp cho các vấn đề Trung Đông và lâu nay vẫn đóng vai trò quan sát nhiều hơn.
Trong thập kỷ tới, Trung Quốc có khả năng tăng cường đầu tư của mình và do đó, đòi hỏi tiếng nói lớn hơn ở Trung Đông. Trung Quốc có thể là người đến trễ so với thế lực chính trị toàn cầu, nhưng vì sự tương tác sâu sắc với các nước lớn khác nên sẽ yêu cầu sự chú ý nhiều hơn ở Trung Đông.
Trung Quốc có khả năng tăng cường đầu tư của mình và do đó đòi hỏi tiếng nói lớn hơn ở Trung Đông
Trung Quốc có khả năng tăng cường đầu tư của mình và do đó đòi hỏi tiếng nói lớn hơn ở Trung Đông
Trung Đông là một khu vực nóng bỏng nhất với các vấn đề gây tranh cãi và căng thẳng đấu tranh ngoại giao. Do đó, cho phép Trung Quốc một cơ hội để truyền bá các nguyên tắc ngoại giao của mình là tôn trọng chủ quyền của các nước khác và phản đối bên ngoài can thiệp công việc nội bộ của một quốc gia, cũng như tăng cường quyền lực mềm.
Ngoài việc cung cấp cho Trung Quốc một cơ hội đảm bảo nguồn cung năng lượng, Trung Đông sẽ tiếp tục làm chậm tốc độ của sự chuyển dịch trọng tâm chiến lược về phía Đông của Hoa Kỳ vì các vấn đề phức tạp của nó.
Ngoài ra, các nước trong khu vực sẽ phụ thuộc nhiều hơn vào Trung Quốc trong thập kỷ tới khi trung tâm quyền lực toàn cầu tiếp tục dịch chuyển về phía Đông. Các nước Trung Đông coi Trung Quốc như là một đối tác quan trọng, có thể giúp họ mở rộng không gian quốc tế, cân bằng ảnh hưởng của các cường quốc trước đây và thúc đẩy phát triển kinh tế. Do đó, thập kỷ tới có thể chứng kiến chiến lược "hướng Đông" của các nước trong khu vực được đưa vào thực hiện.
Bên cạnh đó, đầu tư của Trung Quốc ở Trung Đông sẽ tăng dần để không làm xáo trộn sự cân bằng địa chính trị và kinh tế của khu vực này. Vì vậy, chính sách ngoại giao của Trung Quốc sẽ phải chuẩn bị để đối mặt với những thách thức của Trung Đông như thiếu an ninh và các thỏa thuận về tài chính.
Trung Quốc hiểu rằng các yếu tố bên ngoài khác cũng ảnh hưởng đến tình hình ở Trung Đông. Ví dụ, Trung Quốc đã phủ quyết nghị quyết của Liên Hiệp Quốc về cuộc khủng hoảng Syria được ba nước phương Tây ủng hộ, một phần vì những gì đã xảy ra tại Libya và sự chuyển dịch chiến lược về phía đông của Mỹ.
Trung Quốc sẽ hợp tác và cạnh tranh, nhưng sẽ tránh đối đầu với các nước phương Tây do Mỹ dẫn đầu ở Trung Đông. Quan hệ Trung-Mỹ không nên, và không thể “trắng tay” ở Trung Đông. Việc Mỹ sẽ mất vị trí thống trị của mình trong khu vực đang ngày càng trở nên rõ ràng. Tuy nhiên, đầu tư chiến lược của Trung Quốc ở Trung Đông sẽ không nhằm mục đích chấm dứt tầm ảnh hưởng truyền thống của Mỹ trong khu vực.
Trung Quốc chỉ vừa đặt chân ở Trung Đông và sự tham gia này không nhằm chấm dứt sự thống trị của Mỹ. Vì Trung Quốc không có lợi ích cốt lõi ở Trung Đông nên họ có thể đạt được một thỏa hiệp với Hoa Kỳ về các vấn đề khu vực.
Trung Đông sẽ tiếp tục gặp bất ổn và các cường quốc khu vực sẽ cạnh tranh để thiết lập quyền bá chủ trong thập kỷ tới. Trung Quốc sẽ cố gắng tạo sự khác biệt trong các vấn đề như vậy.
Vĩnh Thụy (tổng hợp)

Ngoại trưởng Nga thảo luận các vấn đề Trung Đông


Ngoại trưởng Nga thảo luận các vấn đề Trung Đông


Bộ trưởng Ngoại giao Nga, Sergei Lavrov đã có mặt tại Ai Cập. Hôm 1/12, ông gặp Ngoại trưởng Ai Cập Ahmed Abul-Gheit và một số nhà lãnh đạo cao cấp của nước này để cùng thảo luận về mâu thuẫn Israel-Palestine và những vấn đề khác tại Trung Đông.


Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nga Mikhail Kamynincho biết, chuyến viếng thăm của Ngoại trưởng Sergei Lavrov tới Ai Cập lần này chủ yếu nhằm mục đích hòa giải mâu thuẫn giữa Israel và các nước Ả Rập.

Ngày 1/12, ông Sergei Lavrov sẽ hội đàm với người đồng cấp Ahmed Abul-Gheit và được hội kiến cùng Tổng thống Ai cập Hosni Mubarak.

Ông Izaat Saad el-Sayed, Đại sứ Ai Cập tại Nga nhận định: “Đây sẽ là cuộc gặp thứ 2, củng cố đối thoại chiến lược song phương Nga-Ai Cập. Mối quan hệ đối tác chiến lược hai nước chỉ mới bắt đầu vào tháng 10/2005.”

“Chính phủ Ai Cập hi vọng nhân chuyến thăm Ai Cập lần này, hai nước sẽ tìm ra biện pháp tháo gỡ mâu thuẫn về lãnh thổ Palestine, triển vọng thành lập một nhà nước Palestine độc lập và giúp đỡ chính phủ nước này vượt qua giai đoạn khó khăn đầu tiên”, Đại sứ Saad el-Sayed nói.

Ngoài ra, những vấn đề đáng quan ngại tại Trung Đông khác như Li Băng, Iran và Iraq cũng nằm trong lịch trình thảo luận.



Khủng hoảng Syria khơi mào chiến tranh giáo phái Trung Đông


Khủng hoảng Syria khơi mào chiến tranh giáo phái Trung Đông

(VOV) - Cuộc khủng hoảng Syria đã làm sâu sắc hơn tình trạng chia rẽ và đối đầu tôn giáo giữa hai dòng Hồi giáo Shiite và Sunni.
Cuộc khủng hoảng Syria kéo dài cũng như mối quan hệ căng thẳng giữa nước này và Thổ Nhĩ Kì đang tác động không nhỏ đến cục diện khu vực Trung Đông. Theo đó, sự xung đột mới nảy sinh giữa hai nước vốn được coi là “láng giềng thân thiện” này có thể làm sâu sắc hơn những tư tưởng phe phái và sắc tộc đã tồn tại bấy lâu nay tại khu vực Trung Đông. Các vụ bạo loạn mới đây ở Lebanon là minh chứng rõ nhất.
Các tay súng Hồi giáo Lebanon khiêng quan tài của 1 trong 4 nạn nhân trong vụ đụng độ sắc tộc ở miền Bắc Tripoli ngày 9/12 (Ảnh: Reuters)
Chính phủ của Tổng thống Assad nhận được sự ủng hộ từ các nhóm bộ lạc Alawite - một nhánh của cộng đồng người Shiite, đang tăng cường mối quan hệ với Iran và chính phủ của người Hồi giáo dòng Shiite ở Iraq. Trong khi đó, Thổ Nhĩ Kì lại liên minh với một số nước quân chủ tại Trung Đông do người Sunni đứng đầu. Vì vậy, cuộc khủng hoảng Syria đã làm sâu sắc hơn tình trạng chia rẽ và đối đầu tôn giáo giữa hai dòng Hồi giáo Shiite và Sunni tại Trung Đông.
Những tác động này được thể hiện rõ nhất trong các cuộc bạo loạn mới đây tại Lebanon. Cuộc khủng hoảng Syria đang gây nên tình trạng chia rẽ trong xã hội Lebanon do người Hồi giáo dòng Shiite ủng hộ chính quyền Tổng thống Syria, còn người Hồi giáo dòng Sunni ủng hộ phe đối lập. Một quan chức an ninh Lebanon cho biết, đụng độ sắc tộc tại nước này liên quan tới tình hình Syria đã xảy ra ở thành phố miền Bắc Tripoli ngày 9/12 làm ít nhất 4 người thiệt mạng và 40 người bị thương. Những người Hồi giáo Sunni ở thành phố cảng này đã bắn súng máy và rocket vào những người Hồi giáo dòng Shiite. Quân đội Lebanon đã được triển khai để kiểm soát tình hình. 

Alastair Crooke - Cựu hòa giải vấn đề Trung Đông của Liên minh châu Âu nhận định, cuộc nội chiến Syria đang có nguy cơ làm gia tăng một cuộc chiến giáo phái tại các nước láng giềng: “Cuộc khủng hoảng tại Syria đang tác động không nhỏ đến những nước láng giềng. Thậm